Mẹ là tia nắng ấm áp sưởi ấm tâm hồn con. Mẹ là dòng sông mênh mông tháng năm hiền hòa
Em hãy làm bài văn tả mẹ em (mẫu số 1)
“Mẹ là tia nắng ấm áp sưởi ấm tâm hồn con. Mẹ là dòng sông mênh mông tháng năm hiền hòa” Đây là những câu hát mà em thích nhất. Đúng như vậy, trong cuộc đời của mỗi chúng ta, mẹ chính là người mà em vô cùng kính trọng và là người phụ nữ quan trọng nhất với em.
Năm nay, mẹ em hơn bốn mươi mốt tuổi nhưng trông mẹ vẫn còn khá trẻ. Mái tóc mẹ đen óng mượt dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng. Đôi mắt mẹ hiền từ ấm áp. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với nụ cười tươi rạng rỡ luôn nở trên môi. Mỗi khi mẹ cười, em cảm thấy rất vui vì nụ cười của mẹ rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Đôi bàn tay mẹ thuôn dài và trắng trẻo. Mẹ em là giáo viên dạ văn nên giọng nói của mẹ rất hay và truyền cảm. Lúc giảng bài cho em, giọng nói của mẹ truyền cảm và ngọt ngào như tiếng ru. Nhưng khi em làm điều gì đó sai, giọng nói của mẹ trở nên đầy nghiêm nghị. Khi đi dạy, mẹ thường mặc những bộ đồ gọn gàng, nhưng trông thật duyên dáng, sang trọng.
Ở nhà, mẹ là người nội trợ đảm đang của gia đình. Em rất thích những món ăn mẹ nấu. Mẹ phân công những công việc nhẹ nhàng cho hai bố con làm việc như nhặt rau, sắp cơm,quét nhà chứ không bao giờ ôm đồm hết các việc. Mẹ bảo”Cả nhà mình cùng giúp đỡ nhau, các con cũng cần học cách sống tư lập”. Trong gia đình, họ hàng hay ở trường, mẹ luôn được mọi người yêu quý. Buổi tối, mẹ thường dành khoảng bốn mươi phút để giảng bài cho em, sau đó mẹ bắt đầu làm việc đến tận khuya. Chắc đó là lý do năm nào mẹ cũng đạt được giáo viên giỏi cấp tỉnh.
Em luôn cố gắng học tập thật giỏi để xứng đáng với công lao chăm sóc của mẹ. Em mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp đỡ và chăm sóc cho mẹ đỡ vất vả.
Em hãy làm bài văn tả mẹ em (mẫu số 2)
Ngày còn nhỏ, tôi luôn ước mẹ mình là một cô giáo. Tôi muốn một lần được trải cảm giác có mẹ là giáo viên, được hạnh diện với các bạn trong lớp. Nhưng càng lớn, tôi càng yêu mẹ hơn, dù mẹ chỉ là một nông dân bình thường.
Mẹ tôi quanh năm lam lũ, vất vả, lúc nào cũng tất bật. Vì vậy, dù mới hơn ba mươi tuổi nhưng trông mẹ như già hơn tuổi rất nhiều. Nơi khóe mắt mẹ đã hằn những vết chân chim nhưng vẫn không làm mờ đi đôi mắt sáng với ánh nhìn hiền hòa. Mỗi lần anh em tôi mắc lỗi, đôi mắt ấy lại nhìn chúng tôi đầy nghiêm khắc. Và cũng đôi mắt ấy đã thức trắng bao đêm mỗi lần tôi bị ốm. Bao giờ cũng vậy, luôn là tình yêu đong đày dành cho chúng tôi. Đôi mắt ấy cũng là thứ duy nhất tôi được thừa hưởng từ mẹ. Mỗi lần có người khen tôi có đôi mắt giống mẹ, tôi cảm thấy vô cùng tự hào, hãnh diện. tôi là con gái của mẹ mà! Trên da mặt mẹ còn có nhiều vết nám. Đó là dấu ấn của bao ngày dãi nắng dầm mưa. Nghe ngoại kể, này trẻ, da mẹ đẹp lắm, má lúc nào cũng trắng hồng. Tôi cảm thấy đáng tiếc vô cùng vì tôi lại giống bố ở làn da ngăm ngăm. Nhưng cái mà mẹ luôn tự hào nhất, chăm chú nhất về bản thân lại là mái tóc. Dù vất vả từ ngày nhỏ nhưng mái tóc của mẹ dường như không có tuổi. Nó dài, đen, óng mượt mà ngay cả những thiếu nữ cũng phải mơ ước. Tôi rất thích ngắm mẹ hong tóc, nắng tràn lên mái tóc mẹ, nhảy nhót, lung linh. Mùi hương hoa bưởi cứ phảng phất, thơm nồng. Dáng người của mẹ nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, hoạt bát. Lúc nào mẹ bước đi cũng vội vã, thoăn thoắt. Mọi người thường nói mẹ có dáng đi vất vả. Thì cũng phải thôi, bởi bố đi bộ đội xa nhà, một mình mẹ chăm sóc ông bà nội, nuôi nấng anh em chúng tôi. Bao gánh nặng dồn lên đôi vai bé nhỏ của mẹ, bao công việc để chăm sóc gia đình khiến mẹ không thể thông thả, khoan thai. Hai bàn tay của mẹ gầy gầy, xương xương. Nhưng với tôi nó đẹp như bàn tay cô giáo. Đôi bàn tay ấy đã lo cho tôi từng bữa ăn, giấc ngủ, ôm ấp tôi khi tôi còn ẵm ngửa, dắt tôi đi những bước chập chững đầu tiên.
Mẹ tôi ăn mặc cũng rất giản dị. Bao nhiêu năm rồi, vẫn những chiếc áo bà ba đã sơn màu. Mẹ thường đùa rằng mặc như thế vừa thoải mái, vừa đẹp. Chỉ khi nào có dịp đặc biệt, mẹ mới mặc những chiếc áo mới bố mua tặng mỗi dịp về thăm nhà. Ngày nào cũng vậy, mẹ luôn là người dậy sớm nhất nhà. Mẹ chuẩn bị bữa sáng cho an hem tôi, cho lợn gà ăn và dọn nhà cửa. Mẹ chăm sóc cho chúng tôi từng li từng tí. Dù bận rộn đến đâu, mỗi buổi tối, mẹ vẫn dành thời gian để kèm anh em tôi học bài. Mẹ chính là cô giáo đặc biệt của chúng tôi. Mẹ còn dạy chúng tôi cách cư xử trong cuộc sống, dạy chúng tôi những bài đồng dao mà mẹ còn nhớ được.
Mẹ cứ lặng lẽ đi bên cuộc đời của tôi và anh tôi. Tôi lớn lên trong tình yêu thương bao la của mẹ. Trong câu hát mẹ ru tôi, có nước mắt của sự yêu thương và hi vọng. Tôi không thể nói hết được tình yêu dành cho mẹ. Chỉ biết rằng mình phải cố gắng thật nhiều để mẹ vui.
Em hãy làm bài văn tả mẹ em (mẫu số 3)
Trong gia đình, vì em là con út nên ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gũi, chăm sóc em nhiều nhất
Năm nay, mẹ em gần bốn mươi mốt tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ, mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng khi ra đường. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến gần gũi. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi mỏng đỏ hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú làm cho càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay mẹ tròn trịa, trắng trẻo đã nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Giọng nói của mẹ đầy truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng chim họa mi buổi sớm. Mẹ em may và thêu rất đẹp, đặc biệt là may áo dài, thường ngày mẹ hay mặc bộ đồ bộ gọn gàng, khi đi dạy học mẹ mặc những bộ áo dài cũng do mẹ tự may trông thật duyên dáng, sang trọng.
Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ giao cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo… Còn ba thì phụ mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, thỉnh thoảng mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến mẹ luôn đón tiếp nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Sáng mẹ là người thức dậy sớm để chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Buổi tối, mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em, sau đó mẹ ngồi chấm bài, soạn giáo án chuẩn bị cho tiết lên lớp ngày mai ở trường… Mẹ rất nhân hậu, hiền từ, khi lên lớp mẹ xem học trò như các con của mình, cũng dìu dắt thương yêu hết mực nên mẹ được rất nhiều học sinh yêu mến. Khi em phạm lỗi, mẹ chỉ nhắc nhỡ chứ không mắng và cũng chưa đánh em bao giờ.Mẹ em thật đáng quí, em luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ. Mỗi khi được mẹ ôm ấp, nằm trong lòng mẹ em cảm thấy thật ấm áp. Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em… Em mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Em hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để trả ơn cho mẹ và thầy cô đã dạy dỗ, nuôi nấng em nên người. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!
Em hãy làm bài văn tả mẹ em (mẫu số 4)
Trong gia đình yêu dấu của mình, người đã chăm sóc và dành cho em nhiều tình cảm nhất là mẹ em.
Mẹ em có cái tên dất hay: Nguyễn Thị Hào Hoa. Năm nay, mẹ em đã ngoài 30 tuổi. Dáng người mẹ thon thon. Mẹ có khuôn mặt trái xoan, mũi dọc dừa rất đẹp. Mái tóc mẹ đen nhánh, dài và mượt như dòng suối chảy. Đôi mắt mẹ sáng long lanh như những vì sao trên bầu trời và được ẩn sau hàng mi cong vút. Đôi má mẹ hồng hồng như được thoa một lớp phấn mỏng. Đôi môi trái tim của mẹ đỏ thắm. Mỗi khi mẹ cười để lộ hàm răng trắng bóng như ngọc trai. Mẹ có đôi bàn tay búp măng mới đẹp làm sao. Da mẹ trắng hồng tự nhiên. Mẹ em là một cô giáo đã nhiều năm đạt thành tích tốt. Mỗi khi đén trường, mẹ em không mặc những bộ áo dài thướt tha mà chỉ mặc những bộ quần áo sơ mi giản dị. Tuy ăn mặc giản dị nhưng mỗi khi đứng mẹ em luôn toát lên vẻ thanh lịch của người phụ nữ Việt Nam. Ở nhà, mẹ em rất dịu dàng nhưng mỗi khi đến lớp mẹ em rất nghiêm khắc với học sinh. Trong lớp, mẹ giảng bài rất hay nên học sinh của mẹ nghe, ai cũng thấy dễ hiều. Mỗi khi có học sinh nào chưa hiểu bài, mẹ đều ân cần giảng cho đến khi bạn ấy hiểu mới thôi nên ai cũng quý mếm mẹ. Ở nhà, mẹ làm trăm công nghìn việc như: rửa bát, nấu cơm, quét nhà, lau nhà, rửa ấm chén, …. Nhìn thấy mẹ như vậy, em thương mẹ lắm nên em thường giúp mẹ một số việc nhỏ. Tuy hàng ngày, mẹ bận rộn như vậy nhưng mẹ vẫn hướng dẫn em học bài, ôn bài và chuẩn bị bài mới. Mỗi khi em bị ốm, mẹ thức khuya dậy sớm để chăm sóc cho em, sợ em lên cơn sốt cao. Nhờ có sự chăm sóc của mẹ nên em khỏi bệnh rất nhanh. Em thầm cảm ơn mẹ rất nhiều. Mỗi khi nhà em có khách, mẹ thường trổ tài nấu những món ăn ngon để chiêu đãi khách. Ai đã ăn món do mẹ em nấu thì không thể nào quên được.
Em yêu mẹ em nhiều lắm. Mẹ ở trong trái tim em suốt cuộc đời này. Dù có đi tới chân trời góc bể nhưng tình cảm của mẹ sẽ không bao giờ phai mờ trong trái tim em. Em mong mẹ thật khỏe mạnh để sống với em suốt cuộc đời này. Em muốn nói với mẹ rằng: “Con yêu mẹ nhiều lắm”
Em hãy làm bài văn tả mẹ em (mẫu số 5)
Không hiểu sao mỗi khi nhắc đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam, tôi lại nghĩ ngay đến mẹ. Hình ảnh mẹ tôi mỗi sáng đội chiếc nón lá đi chợ đã khắc sâu trong tâm trí tôi tự thuở nào. Ngày nay tôi ít thấy có ai đội nón lá ra đường. Các bà các cô thường đội những chiếc nón kiểu đầy hoa văn và màu sắc, nhất là các cô gái trẻ thì càng không muốn đội chiếc nón lá quê mùa này. Ấy vậy mà ngày ngày mẹ tôi đều đội nó ra chợ, thậm chí cho đến cả bây giờ. Hồi nhỏ, tôi hay nghịch nón của mẹ và rất thích cái dây quai nón. Mẹ có tổng cộng 3 cái dây để thay đổi. Quai nón là do mẹ tự may lấy, những sợi dây mảnh có hoa văn rất đẹp.
Tôi không biết phải bắt đầu tả mẹ từ đâu. Có lẽ là khuôn mặt. Mẹ tôi không xấu nhưng cũng chẳng đẹp, nói chung là không có nét gì nổi bật. Bây giờ mẹ tôi đã già nên khuôn mặt có nếp nhăn. Nhìn hình của mẹ lúc còn trẻ, tôi bỗng giật mình. Mẹ thay đổi nhiều quá! Không phải thời gian đã làm thay đổi mẹ tôi đâu. Mà chính sự cực nhọc đã khiến mẹ gầy mòn. Nhìn vào đôi mắt của mẹ, tôi thấy sự mệt mỏi đằng sau đôi mắt ấy, và cảm nhận rằng mẹ có nhiều nỗi buồn hơn là niềm vui.
Tôi còn nhớ hồi lớp 5 có thi tập đọc. Có 4 đề và tôi bốc trúng đề "Đôi bàn tay của mẹ". Tôi không nhớ mình được bao nhiêu điểm, chỉ nhớ rằng tôi đã đọc bằng cả tấm lòng. "Em yêu nhất là đôi bàn tay mẹ, những ngón tay gầy gầy xương xương". Khi tôi cầm tay mẹ, có cảm giác như cầm một khúc gỗ. Tay mẹ thô quá, cứng quá, dường như chỉ có da bọc xương. Và tay mẹ cũng không hề ấm áp chút nào, lúc nào cũng mát rười rượi. Bởi vậy mà tôi rất thích khi mẹ đặt tay lên trán lúc tôi bị nóng sốt. Bàn tay của mẹ lúc nào cũng mạnh mẽ. Bất cứ thứ gì tôi không mở được chỉ cần đưa mẹ là mở được ngay. Những lúc đó mẹ hay cười, chọc tôi sao yếu quá.
Tôi cao 1m60, một chiều cao trung bình nhưng khi đứng với mẹ, tôi vẫn cao hơn mẹ một chút. Thế mà chưa bao giờ tôi thấy mẹ thấp cả. Trong mắt tôi, mẹ lúc nào cũng là người hoàn hảo nhất.
Có một hôm đi học về, thấy mẹ đang nằm ngủ. Tôi lặng lẽ tới gần và ngồi xuống. Tôi cứ nhìn mẹ chăm chú suốt 15 phút cho đến khi mẹ thức dậy và nhìn tôi mỉm cười. Cô giáo tôi từng bảo "Các em thử nhìn gương mặt cha mẹ mình lúc ngủ, sẽ thấy được nỗi nhọc nhằn trên khuôn mặt họ". Tôi nhìn mẹ nhưng chỉ có một cảm giác duy nhất: đó là sự yên bình.
Khi nhìn đôi chân của mẹ, tôi cảm thấy xót xa vô cùng. Có quá nhiều vết nứt, và vết nứt nào cũng sâu, sâu lắm. Tôi chưa từng thấy ai bị nứt chân sâu như vậy, dù là quảng cáo trên tivi. Bước chân của mẹ cũng thật là nặng nhọc. Vì thế mà đôi dép của mẹ rất mau mòn. Phần gót của đôi dép cao su mòn gần sát đất và dép trái mòn hơn dép phải chứng tỏ khi đi mẹ đặt trọng tâm về phía sau và nghiêng về bên trái. Hễ có người gọi thì lúc nào mẹ cũng hối hả chạy ra, có lúc còn xém bị vấp ngã. Người ta nói những người đi nhanh và bước chân nặng nhọc thì sống không được sung sướng. Có lẽ là vậy nhỉ.
Ngay chỗ xương vai của mẹ có 2 cái hốc thật sâu. Và da của mẹ thì bủng beo, không săn chắc như người khác. Thương mẹ quá.
Mẹ tôi bị viêm xoan. Đó là do ngày xưa mẹ hít bụi than quá nhiều. Bây giờ, căn bệnh này cứ hành mẹ tôi mãi. Mẹ hay bị nhức đầu, còn sổ mũi là chuyện như cơm bữa. Thế nhưng không ngày nào mẹ tôi nghỉ ngơi. Trong khi tôi hễ bệnh một chút là chẳng làm gì cả, chỉ nằm đó để mẹ chăm sóc.
Tôi nhớ có một kỷ niệm rất trẻ con: anh tôi khóc. Trong suốt 23 năm sinh sống, đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất anh tôi khóc. Tôi không nhớ chuyện bắt đầu như thế nào, chỉ nhớ rằng anh tôi vừa khóc vừa nói "Sao mẹ lúc nào cũng bênh nó, cưng chiều nó? Thậm chí nó lớp 5 rồi mà rót nước mẹ cũng rót cho nó". Lí do là vậy đó. Anh tôi ghen tị vì mẹ thương tôi hơn. Trẻ con ai cũng muốn dành tình thương của mẹ nhỉ. Lúc nhỏ mẹ thương tôi nhất nhưng lớn lên mẹ lại thương chị cả nhất. Tôi hiểu mẹ không hề thiên vị mà rất công bằng. Mẹ dành tình thương cho ai cần nó nhất. Lúc nhỏ, tôi bé nhất nên mẹ quan tâm chăm sóc tôi nhiều nhất. Nhưng giờ lớn rồi, anh chị tôi đều đã đi làm thì mẹ thương chị nhất. Đơn giản vì chị tôi làm việc rất cực khổ nhưng lương lại thấp và mẹ nghĩ rằng cần bù đắp cho chị bằng tình thương của mẹ. Có những việc không cần phải nói ra nhưng ta cũng hiểu, phải không nào?
Những chuyện về mẹ có kể hoài cũng không hết. Nếu được quay ngược thời gian thì bài tập làm văn "Hãy tả mẹ của em" chắc chắn tôi sẽ viết khác.
Từ khóa tìm kiếm:
bài văn tả mẹ lớp 2,bài văn tả mẹ lớp 5,những bài văn hay lớp 5 tả mẹ,những bài văn tả mẹ hay nhất lớp 5,tả mẹ lớp 5,văn tả mẹ lớp 5,bài văn tả mẹ lớp 6,những bài văn tả mẹ hay nhất lớp 6,văn tả mẹ lớp 6,bài văn miêu tả mẹ bằng tiếng anh,bài văn miêu tả mẹ,bài văn tả mẹ,những bài văn tả mẹ hay nhất,văn tả mẹ,tả mẹ của em,tả mẹ


COMMENTS