Tả cây cổ thụ (mẫu số 1) Đứng giữa sân trường tôi, một cây si to lớn. Không biết cây có từ bao giờ, chỉ biết rằng khi tôi vào lớ...
Tả cây cổ thụ (mẫu số 1)
Đứng giữa sân trường tôi, một cây si to lớn. Không biết cây có từ bao giờ, chỉ biết rằng khi tôi vào lớp Một, đã thấy nó ở đấy giống như một ông già hiền lành, ít nói và rất độ lượng, bao dung.
Thân cây to, hai người ôm không xuể, tán xòe rộng, cao chừng mười hai mét. Nhìn từ xa, cây như một chiếc dù khổng lồ che mát cả một khoảng sân rộng lớn. Phần thân cây gần mặt đất, gốc sần sùi, nứt nẻ, mấy cái rễ lớn chồi lên mặt đất. Từ những nách cây, những chiếc rễ to bằng bắp tay lòng thòng đổ xuống tạo cho cây si có một dáng vẻ khác thường.
Lên cao chừng ba mét, thân cây chia làm nhiều nhánh vươn rộng ra xung quanh. Lá si xanh tốt quanh năm. Đây cũng chính là sự ưu ái mà tạo hóa đã dành cho nó. Lá si nhỏ và dày. Cành si cứng và dai, cho dù mưa to, gió giật cây si vẫn vững vàng trước phong ba bão tố.
Trong vòm lá xanh um của nó, thường rộn lên âm thanh của các loài chim. Nếu lắng nghe ta cứ tưởng đây là bản hòa tấu do các nhạc công của đoàn giao hưởng nhạc viện trình bày. Sau những giờ học căng thẳng, dược ngồi nghỉ dưới gốc cây si, dường như ai cũng cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái.
Lũ học trò chúng tôi rất thích chơi dưới gốc cây si già này. Cây si đã gắn bó lâu năm với ngôi trường và biết bao thế hệ học trò. Dù sau này phải tạm biệt mái trường thân yêu này thì cây si vẫn luôn là người bạn tốt, người bạn đã gắn liền với những kỉ niệm một thời thơ ấu của tôi.
Tả cây cổ thụ (mẫu số 2)
Đầu làng nhà ngoại em, chẳng biết từ bao lâu, sừng sững nơi đây một cây cổ thụ già cổ kính.
Còn cách vài trăm mét đến nhà ngoại, em đã thấy dáng cây trầm mặc như một bà lão đứng xõa tóc, che mát cả một vùng. Gốc cây to khoảng vòng tay ôm của năm sáu người lớn. Thân cây rậm rạp, chật chội hơn với nhiều thân nhỏ chen chúc, phình ra từ thân mẹ. vỏ cây có nhiều sắc độ từ nâu xỉn đến nâu đất, nâu chàm và xanh xám. Cành nhánh đan xen chằng chịt như những cánh tay của các võ sĩ quyền anh trên võ đài. Lá to, không đủ nước nuôi cây do rễ hút từ đất nên cây còn phát triển thêm rễ tua ra, rũ xuống từ thân cành. Những sợi rễ ấy to cỡ cọng dây cước của ngư dân dùng đan lưới đánh cá, dài non chục mét đung đưa qua lại theo gió như tìm thêm hơi nước trong không gian cho cây.Chỉ có cơn gió mạnh mới khiến lá cây xào xạc, chim chóc trong vòm bay tán loạn, vài chiếc lá lắc lư đánh võng lìa cành chọn hướng rơi. Cây khẽ rùng mình răng rắc. Bọn nhóc chúng em thường tụ tập quanh gốc chơi u, ô ăn quan hoặc bày trò trôn tìm. Cây đa cổ thụ, một hình ảnh đặc trưng của làng quê Việt Nam cùng với lũy tre, bóng dừa, bụi chuôi...đã vẽ nên một bức tranh thanh bình, yên ả.
Tả cây cổ thụ (mẫu số 3)
“Cây gì có rễ buông mành,
Lá rụng em biến được thành đàn trâu?”
Các bạn có biết, đó là loài cây gì không? Đó chính là cây đa. Trước đình làng Mọc của tôi cũng có một bác đa già. Quanh năm, bác khoác một chiếc áo xanh um và che rợp bóng mát.
Nhìn từ xa, bác đa cao lớn như một vệ sĩ dũng mãnh đang canh giữ xóm làng. Một điều khiến chúng tôi thích thú là đôi chân sần sùi, nâu đen của bác. Đôi chân ấy là những chiếc rễ lớn, cuồn cuộn nổi lên mặt đất, mọc chìa ra xung quanh rồi cắm sâu xuống lòng đất. Chắc hẳn, nhờ đôi chân này mà bác vẫn đứng hiên ngang bao năm tháng, chẳng mưa gió nào có thể quật ngã được bác. Từ đôi chân này, thân bác đa vươn thẳng lên trời. Thân bác to tròn, làm trụ đỡ vững chắc cho muôn cánh tay. Cánh tay bác là những cành đa. Vì đây là cây đa cổ thụ nên nó có rất nhiều cành lớn nhỏ khác nhau. Cây đa đứng cạnh một chiếc hồ lớn, có những cành mọc chìa ra phía lòng hồ che mát cho đàn cá dưới nước. Những cánh tay bác đa như đang vươn ra mọi phía để nâng đỡ “mái tóc” lá dày, xanh um của bác. Những ngày mây mù, tầng lá đa ẩn hiện như chạm tới vòm trời. Lá đa tròn bầu, thuôn về phía trước. Mặt lá hơi thô ráp, những đường gân nổi lên theo hình xương cá. Nhờ cấu tạo đặc biệt này, chúng tôi thường biến lá đa thành những chú trâu ngộ nghĩnh. Chúng tôi còn hay nghịch những quả đa. Quả đa. Quả đa tròn, to hơn viên bi một chút. Chúng kết thành từng chùm. Khi chín vàng, quả đa rơi đầy khắp mặt đất. Đàn chim líu lo sà xuống, dùng chiếc mỏ nhỏ của mình để nhặt nhạnh. Dường như với những chú chim, quả đa là món ăn vô cùng hấp dẫn.
Bao năm tháng qua đi, bác đa già vẫn lặng lẽ đứng đó. Có lẽ, bác không chỉ đứng để che mát cho người dân mà còn để chứng kiến niềm vui, nỗi buồn và nhịp sống thường ngày của dân làng.
Tả cây cổ thụ (mẫu số 4)
Làng tôi có nhiều cảnh đẹp. Cây gạo chùa Công nở hoa đỏ rực mùa hè. Hàng đề cổ thụ chùa Yên xanh um, thấp thoáng tượng Bụt ốc, tượng La Hán..,. sơn son thếp vàng. Nhưng đẹp nhất, thân mật nhất là cây đa cổ thụ đình Hạ.
Cây đa có nhiều rễ phụ, gốc đa xù xì như bầy trăn cổ quái đang bò lượn. Phải đến năm, sáu người lớn vòng tay lại mới ôm nổi gốc đa. Lá đa to và dày bằng bàn tay, dày và óng mượt. Búp đa màu đồng điếu, nhọn hoắt như ngọn giáo của các dũng sĩ thời xưa. Từ mùa xuân đến mùa đông, tán đa xanh biếc, toả bóngmột vùng trời. Ngọn đa xanh non màu cổ tích, như đội mây, như che mưa nắng cho mái đình, cho cổng tam quan.
Cành đa, ngọn đa là mái nhà êm ấm của lũ chim trời. Là nơi trú ngụ của chúng trong những ngày mưa bão. Là nơi ca hát đón chào bình minh của đàn sơn ca. Là nơi chia mồi, tranh giành quả ngon, trái ngọt của bầy sáo sậu, sáo mỏ vàng khi mùa đa chín. Ngọn đa là nơi quạ khoang làm tổ. là nơi chú cò trắng ngồi ung dung, ngất nghểu ngắm cánh đồng xanh trong bóng xế tà....
Gốc đa đình Hạ ôm ấp quán nước chè xanh của bà cụ Tứ, quây quần mẹt bánh đúc lạc của bà Na, là nơi ngồi nghỉ chân chuyện trò của các bác thợ cày, của khách đi đường trong những ngày nắng hạ.
Cây đa làng tôi đã trên hai trăm tuổi. Bà con làng tôi, già trẻ gái trai, ai cũng yêu quý, tự hào coi cây đa như vị Thần hoàng làng. Cây đa đã rũbóng, che mát tâm hồn dân làng tôi, lưu giữ bao kỉ niệm cảm động một thời loạn lạc. Tình quê vơi đầy, dào dạt trong lòng tôi ôm ấp bóng da xanh.
Tôi đã bao lần ngắm nhìn cây đa làng tôi. Chiều chiều đi học về, đứng từ xa nhìn bóng đa in thảm trên nền trời xanh, tôi bâng khuâng đứng lặng ngắm nhìn, và thấy lòng mình yên tĩnh lạ. Cây đa cao ngất tầng không là hình bóng quê hương yêu quý của tôi. Giấc ngủ tuổi thơ của tỏi đã có bóng đa trùm mát rượi.


COMMENTS