Thuyết minh về cây mít (mẫu số 1) Trước nhà nội có cây mít thật to, nội trồng nó khi nào hay nó tự mọc lên tôi cũng chẳng biết. Như...
Thuyết minh về cây mít (mẫu số 1)
Trước nhà nội có cây mít thật to, nội trồng nó khi nào hay nó tự mọc lên tôi cũng chẳng biết. Nhưng có lẽ nội trồng thì đúng hơn, vì nó nằm ngay hàng thẳng lối với mấy cây còn lại. Dãy mít trước nhà nội non mươi gốc, tôi không nhớ chính xác nữa. Cây mít to ấy nằm ở cuối hàng. Cạnh đó còn có một cây ổi sẻ, cây bình bát với cây lêkima.
Hồi còn nhỏ, mấy anh em tôi hay ra gốc mít chơi. Tôi không biết vì sao mình lại hay chơi dưới gốc cây mít ấy, một gốc cây còn hằng lên những vết đạn chiến tranh. Và cả thảy mấy anh em đều ùa ra cây mít đó mỗi khi chơi trò. Anh hai Tí chuột, con Út và thằng Hải nhà cô Năm, con Linh lùn nhà cô Bảy đều khoái tung tăng dưới cây mít đó. Cây mít già cằn cỗi, gốc nó to đùng, ba bốn đứa ôm không hết. Rễ nổi ngồn ngộn lên trên mặt đất. Thân nó xù xì lốm đốm trắng trông như những đám mây bồng bềnh lơ lững trên bầu trời xanh. Gần dưới gốc có chỗ bị sâu ăn, da nó khô nức nẻ sần sùi. Ấy vậy mà tán lá mỗi mùa đều xum xuê mát rượi. Cành cây thấp đến nỗi con Linh lùn tịt cũng trèo lên được. Chỉ cần nắm một trong những cái cành nhỏ của nó, lấy trớn, nhảy một cái là tót lên được. Ranh giới trên cây mít được chia rạch ròi. Tí chuột là anh lớn, con cậu Hai nên anh ra vẻ là một “đại ca”. Anh chia mỗi đứa một nhánh mít. Lên cây là phải ngồi đúng “nơi quy định”. Anh lớn nên anh tự “chia” cho mình nhánh cây cao nhất. Như sợ chúng tôi phân bì, anh phân bua: -“Tụi bây còn nhỏ, trèo cao té chết queo!”. Mấy đứa còn lại mỗi đứa một nhánh dưới thấp. Đấy là nơi ngồi “hội họp” trước khi chơi trò. Nếu chơi “năm mười” thì khỏi chia đội. Cả bọn chọn cây mít này làm chủ. Đứa nào chăng thì úp mặt vào gốc mít chủ mà đếm năm, mười, mười lăm… cho đến một trăm. Mấy đứa còn lại túa ra chạy trốn, nấp dưới cây rơm gần đó, hoặc gốc mít khác, cây lêkima, hay phía bên kia cây ổi... chờ cho đứa chăng rời khỏi cây chủ đi tìm kiếm mọi người thì mình ùa ra, chạy đến và “binh binh” vào gốc mít để ra hiệu chiến thắng. Cứ mỗi lượt chơi, mỗi đứa “binh binh” vào cây mít năm bảy cái. Không biết cây mít có đau không?! Chắc nó cũng cười tươi vui cùng lũ nhóc. Còn khi chơi cướp cờ thì những cành lá mít dưới thấp bị bẻ làm cờ. Qua một bàn chơi, phải bẻ nhánh khác vì “lá cờ” bị hai đội giành giật tơi tả.
Có những buổi trưa hè, anh Tí chuột nhờ nội đâm lộp cộp cho một chén muối ớt để cả bọn cùng nhau “tàn sát” bông mít. Không đứa nào chịu ăn bông của mấy cây mít kia vì chát. Trong một hàng cây mít, bông của cây này chấm muối ớt ăn ngọt và tuyệt nhất. Lâu lâu, có người đến mua trái mít, nhưng nội không bao giờ bán cho ai cả. Trái của nó ngon, giòn và ngọt lịm, nội để giành bà cháu ăn và biếu hàng xóm.
Từ ngày nội mất, cây mít cũng khô héo dần đi, không biết vì quá tuổi hay nó buồn vì không có nội. Cây mít không còn, tuổi thơ tôi cũng qua đi. Bóng nội không còn nữa để che mát cuộc đời tôi. Tôi muốn đứng nơi gốc mít ngày xưa mà gào lên thật to, cho nội ở nơi xa xôi nào đó nghe thấy: “Nội ơi, con đã lớn”.
Thuyết minh về cây mít (mẫu số 2)
Những ngày này, dạo trên các miền đất vùng đồi gò, trung du Ba Vì, tới đâu ta cũng bắt gặp hình ảnh cây mít sai chĩu quả, từ dưới chân gốc tỏa lên khắp các cành. Cây mít có ở rất nhiều nơi, có khi ở hai bên vệ đường, cũng có khi ta bắt gặp ở một ngã ba, ngã tư trên một con đường làng trung du. Mỗi khi nhìn thấy những cây mít ấy, trong kí ức tuổi thơ tôi lại ùa về hình ảnh cây mít trong vườn nhà ngoại.
Mẹ tôi kể rằng, vào những năm đầu của thế kỉ XX, ông ngoại tôi đã khai hoang cả một quả đồi lớn, rộng chừng vài héc ta ở ven bờ sông Tích. Trong vườn, ông ngoại tôi trồng chủ yếu là mít, xung quanh bao bọc bởi những rặng tre. Đây là những loại cây hợp phù với thổ nhưỡng vùng trung du, chúng dễ thích nghi với vùng đất cằn cỗi này. Đất sỏi cằn cỗi là vậy nhưng cây mít vẫn vươn mình theo thời gian tỏa bóng mát trong vườn.
Ngoại tôi đã mất từ lâu, khi tôi chưa chào đời. Nhưng cho đến nay, những cây mít ấy vẫn hiện diện trong vườn nhà ngoại và lại còn xanh tốt, tỏa bóng thời gian sum suê trái chín theo chu kì thời gian mỗi năm một lần. Mỗi mùa mít chín, bao giờ mẹ tôi cũng hái những quả mít to nhất, ngon nhất, rồi đem vào nhà, dùng dao nhỏ tách đôi quả mít ra, dùng lá mướp lau nhựa mít bên trong chiếc cuống vừa lột bỏ, rồi bóc tách những múi mít to bằng cái chén hoa hồng thủa trước, sắp xếp từng lượt vào một chiếc đĩa men to để dâng lên bàn thờ ngoại thắp hương. Đó là một cách giáo dục của mẹ tôi về đạo lí uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ người trồng cây. Tôi hiểu lắm cái chân lí ấy. Bởi một đời cây phải đổi bằng đời người. Cây cho ta hoa trái ít nhất cũng phải dăm chục năm trở đi.
Mùa mít chín lại đến, phiên chợ quê lại họp đông vui, tấp nập kẻ bán người mua. Ở đó tôi như gặp lại dáng mẹ năm nào gánh mít đem bán, đã cho tôi đi cùng. Một mùa mít chín nữa lại về, mẹ tôi tuy đã mất, nhưng mỗi khi nhìn thấy những bóng dáng quen thuộc của các bà các chị trên vai quang gồng quang gánh với dăm ba quả mít chín trong đôi thúng tre, mùi thơm lan tỏa khắp chợ, trong lòng tôi lại dưng dưng, ngân ngấn nước mắt nhớ về dáng mẹ ngày xưa.
Mới đó thôi, những cây mít đã qua đi hơn ba thập kỷ, bằng số tuổi tôi hiện nay. Nhưng nhiều lúc ngồi buồn nhớ mẹ, tôi cảm thấy đời người còn ngắn hơn cả đời cây. Sống trên đồi cao chon von chót vót đất càng đỏ càng khô bao nhiêu mít càng tăng tuổi thọ bấy nhiêu. Cây mít trong vườn ngoại, nếu theo lời mẹ kể thì đã sống trên 100 tuổi, được xếp diện "mít trưởng lão", còn những cây mít sau này thì xếp vào loại mít 50 tuổi thuộc lớp hậu sinh. Trong số những cây mít còn lại ở vườn mít nhà ngoại thì có 2 loại mít: mít mật và mít dai. Ngoài ra còn có một cây mít khi chín múi trắng như mỡ mà mẹ tôi vẫn thường đặt tên cho nó là Cây Mít Mỡ .
Trên khắp nước Việt Nam, quanh năm chúng ta được thưởng thức bao loại hoa trái, nhưng trong số những hoa quả ấy, tôi vẫn nhớ nhất mùa mít chín. Bởi cây mít đã gắn bó với gia đình ngoại tôi từ rất xưa, từ khi mẹ tôi còn bé, đến nay cả ông ngoại và mẹ đã mất, bản thân tôi đã gần bốn mươi tuổi đời. Cây mít sẽ mãi là hình ảnh thân thương, gần gũi, bình dị trong vườn nhà ngoại.
Thuyết minh về cây mít (mẫu số 3)
Trong vườn nhà em có rất nhiều loại cây: cam, quýt, mít, dừa,.. loại cây nào em cũng yêu quý mỗi một loại lại cho ra các loại quả khác nhau. Nhưng em thích nhất cây mít vì mỗi độ hè sang thì những trái mít chín sẽ tỏa ra hương thơm ngát và quan trọng hơn cả là mít ăn rất ngon.
Cây mít nhà em đã có từ rất lâu, và bà nội em đã trồng rất nhiều cây mít. Mỗi độ hè về cây mít không chỉ cho ta quả để ăn, hương thơm để ngửi mà nó còn làm râm mát cả một vùng. Mỗi độ nắng nóng em thường mắc võng vào những nhánh cây to, rồi đu đưa theo những cơn gió. Em còn hay cùng những bạn trong xóm vui đùa cùng nhau ở dưới gốc cây rất vui. Không chỉ có vậy, bà nội em còn kể cho chúng em nghe về câu chuyện cây mít này. Đây là cây mít đầu tiên xuất hiện ở nhà em, nó không được trồng mà tự mọc, vì là mùa xuân có những cơn mưa phùn nhỏ đất ẩm ướt nên cây đã phát triển rất nhanh. Và nó có từ khi bà em vẫn còn nhỏ. Vỏ ngoài của cây mít giống y hệt da rắn, vằn vằn có chỗ trắng có chỗ đen trông rất sần sùi. Quả mít thì có rất nhiều răng nhọn, mỗi khi chúng em vặt đều phải rất cẩn thận nếu không thì sẽ bị cắm vào tay rất đau. Khi bổ ra những múi mít màu vàng óng, như màu ánh mặt trời, ăn vào rất ngọt mà còn rất thơm. Cả nhà em ai cũng đều thích ăn quả mít, sau khi ăn xong bà em em thường gom lại hạt to, để đem đi gieo trồng khắp vườn. Nên giờ đây đã có rất nhiều những cây mít con được mọc lên.
Mặc dù trong vườn nhà em, đã có những cây mít già không cho ra nhiều quả như trước nữa, nhưng em vẫn rất thích chúng. Hằng ngày của mùa hè nóng bức em đã mang vòi nước ra phun mong cây mít lại ra được nhiều quả cho chúng em ăn. Em rất thích cây mít mặc dù vẻ bề ngoài không đẹp nhưng đã đem lại rất nhiều những quả mít ngon, mỗi độ hè về em lại được ăn những múi mít ngọt.
Mỗi độ hè về trong vườn nhà em lại tỏa hương thơm ngát, không phải vì nhà em trồng những bông hoa thơm mà là vì nhà em có một cây mít rất lớn. Cây mít nhà em ra quả rất nhiều, một cây có những hơn năm quả mít. Trái mít chín khiến cho cả vườn thơm nức mũi.
Cây mít vỏ không nhẵn nhụi mà rất sù sì, màu sắc không đẹp, đôi khi trời mưa nhiều ở thân cây xuất hiện rất nhiều rêu trơn khiến em không thể chèo lên hái quả được.
Quả mít cũng vậy, hình thức bên ngoài như những chiếc gai nhọn, đâm vào tay rất đau. Nhưng bên trong thì lại khác, mỗi quả mít chín khi bổ ra một màu vàng óng ả màu giống như những trái xoài chín mọng. Ăn xong mùi hương vẫn không biến mất, làm cho chúng em đều thích ăn loại quả này. Ngày nào khi đi học về em cũng ra vỗ mít, mít chín là cả hội trẻ con sẽ có một bữa mít no lê thay ăn cơm. Bà nội em biết chúng em thích ăn nên đã mang những hột mít đi gieo, chăm bón và những cây mít con bắt đầu xuất hiện trong vườn. Chúng là loài cây mạnh mẽ, lớn rất nhanh dù thời tiết mùa hè có ít nước. Không chỉ cho mùi thơm, trái ngọt mà gốc cây mít còn là nơi những đứa trẻ con bằng độ tuổi em chúng rất hay sang chơi. Chúng em thường tụ tập để chơi những trò chơi như: bắn bi, đá cầu,.. Những tán lá, tỏa ra che đi những ánh nắng oi ả của mùa hạ, chúng em nô cả buổi trời nhưng vẫn rất râm. Sẩm tối, ông nội em thường hay mắc võng vào những cành cây to để hóng mát, nằm nghỉ ở đó, em hay ra đấm lưng cho ông và được ông cho tiền ăn kem mỗi buổi tan trường.
Mặc dù cây mít không đẹp bởi hình dáng bên ngoài nhưng em vẫn rất yêu thích nó, hơn tất cả các loài cây trồng trong vườn. Vì nó đã cho trái ngon rồi mà lại còn là nơi gắn liền với tuổi thơ của em.
Thuyết minh về cây mít (mẫu số 4)
“Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay
Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng”
Đó là quê hương trong trái tim rất nhiều người. Còn quê hương trong trái tim tôi là hương mít chín thơm lừng, ngọt ngào mê say. Cây mít là loài cây đặc trưng của làng quê bình dị nơi tôi sinh ra.
Mít là một loại cây ăn quả, mọc phổ biến ở Đông Nam Á và Brasil. Mít thuộc họ Dâu tằm và được cho là có nguồn gốc từ Ấn Độ và Băng – la - đét. Ở mỗi vùng miền hay quốc gia khác nhau thì quả mít lại mang một hương vị rất riêng. Khắp mọi miền trên đất nước ta, ở nơi nào cũng trồng được mít. Tuy nhiên mít được trồng chủ yếu ở nông thông, và có nhiều nhất ở vùng Hà Tĩnh, Quảng Trị và Tây Nguyên. Mít có nhiều loại: mít dai, mít mật, mít mỡ, mít tố nữ. Mít tố nữ quả nhỏ tròn, ngọt ngon là loại mít được ưa chuộng nhất.
Về đặc điểm, cây Mít thuộc loại cây thân gỗ, có chiều cao từ 8 đến 15 m, bộ rễ gắn sâu, chống hạn tốt, nhưng muốn mít có sản lượng cao thì người ta hay trồng ở những vùng có lượng mưa nhiều từ 1.000 mm trở lên, nếu không tưới. Ngược lại, cây Mít chống úng kém. Vào những năm bị lụt, trên vùng đất bị úng, mít là cây chết trước tiên. Lá mít tương tự như lá đa, chỉ khác là mịn hơn không có lông mịn như trên mặt lá đa, có mùi thơm nhẹ rất đặc biệt.
Mít trồng xuống đất, chăm sóc sau ba năm mới bắt đầu ra quả. Qủa mít hình bầu dục, cũng có một số cây cho quả tròn, nhưng mít thường có kích thước dài 30 – 60 rộng 20 – 30 cm, nặng khoảng vài cân, có quả to nặng đến hai, ba yến. Ngoài vỏ quả có những chiếc gai hình lục giác nhô lên, đều tăm tắp. Các múi xếp thành lớp hình những chiếc túi, nhiều có thể lên tới vài trăm múi to như quả táo; mỗi múi lại có một hạt màu vàng sẫm. Bà Chúa thơ Nôm từng sáng tác những câu thơ rất hóm hỉnh: “Thân em như quả mít trên cây – Da nó xù xì, múi nó dày”miêu tả vẻ ngoài của quả mít. Mít chín có vị ngọt, đặc biệt tỏa mùi thơm, từ trong nhà có thể ngửi thấy mùi mít chín ngoài vườn. Qủa mít có nhiều nhựa. Ở quê tôi, khi mít chín cắt xuống không bổ ra ngay mà để nguyên quả rồi dùng một thanh gỗ vót nhọn một đầu, đem đóng vào cuống mít để cho chảy bớt nhựa. Đợi thêm hai ba hôm sau, mới bổ mít ra thì bớt dính nhựa.Nếu còn nhựa thì dùng lá khoai không thấm nước hoặc lá gấc để lau bớt. Mít ra quả vào khoảng giữa mùa xuân và chín vào giữa và cuối mùa hè khoảng tháng 7 - 8.
Trong đời sống của con người, mít có rất nhiều giá trị. Mít là loại quả nhiều người yêu thích bởi hương vị của nó. Các múi mít chín có thể ăn tươi, có vị rất ngọt do có hàm lượng đường như glucoza, fructoza cao (10-15%). Người ta dùng mít chế biến nhiều món khác nhau, ở Huế có món mít trộn với tôm, hành, nước mắm ăn kèm với bánh tráng nướng. Quả mít non có thể sử dụng như rau để nấu canh, kho với cá, xào với thịt, làm gỏi. Múi mít chín làm sữa chua mít mát lạnh mùa hè, mứt mít, mít sấy khô... Xơ mít có thể dùng làm dưa muối gọi là nhút. Món này làm từ xơ mít chín hoặc từ quả mít xanh. Phương ngôn "Nhút Thanh Chương, tương Nam Đàn" nhắc đến hai đặc sản của vùng quê ở Nghệ An. Hạt mít cũng ăn được và có giá trị dinh dưỡng nhất định. Hột có thể đem rang, luộc, hoặc hấp. Trước khi ăn thì bóc lớp vỏ mỏng bên ngoài; có mùi thơm và vị bùi. Lá mít có địa vị đặc biệt dùng để lót oản cúng Phật. Lá mít cũng được dùng để gói thuốc lào truyền thống.
Ngoài giá trị dinh dưỡng trong ẩm thực, nhiều bộ phận của cây mít còn là vị thuốc có tác dụng giúp xương chắc khỏe, phòng chống bệnh ung thư, tốt cho da, hệ tiêu hóa, tim mạch, tốt cho phụ nữ mang thai... Gỗ mít, nhất là tâm gỗ ở các cây to, là một loại gỗ quí, không những dùng trong xây dựng còn để làm dụng cụ, chế những đồ gỗ mỹ nghệ do thớ mềm, không nứt.Mít cũng ảnh hưởng tích cực đến môi trường. Do cây to, cao, sống lâu, chịu hạn, chịu nắng tốt, tán lá dày, xanh quanh năm, bóng râm có giá trị cải thiện môi trường cao đặc biệt ở nông thôn, mùa nắng, giữa các ruộng lúa thiếu bóng cây.
Mít là một trong nhiều cây ăn quả của vùng nông thôn, cuốn hút người ta bởi vị ngọt và hương thơm nồng nàn của nó. Ai đã từng nếm qua một múi mít ngọt thơm, hẳn sẽ không bao giờ quên hương vị quyến rũ đó.


COMMENTS